KHI CON RỜI NHÀ, GIA ĐÌNH CẦN THAY ĐỔI CÁCH HỖ TRỢ RA SAO? 

Khi một bạn trẻ rời nhà để bước vào đại học, gia đình không còn giữ vai trò như thời phổ thông nữa. Nếu trước đây cha mẹ thường nhắc giờ ngủ, giờ học, giờ kiểm tra, giờ ăn, thì vào đại học, sự hỗ trợ tốt nhất lại đến từ một cách khác bằng việc trao niềm tin, giữ liên lạc đúng mức và đứng phía sau như một người điều hướng thay vì một người điều khiển. Đây là thay đổi rất quan trọng, nhưng không phải gia đình nào cũng dễ làm ngay. 

Gia đình cần thay đổi là chuyển từ kiểm soát sang đồng hành. Sinh viên KMA, cũng như sinh viên đại học nói chung, cần được học cách tự quyết định nhiều hơn. Nếu phụ huynh vẫn giữ nhịp kiểm tra quá dày, hỏi quá sát, can thiệp quá sâu vào từng lựa chọn nhỏ, người trẻ sẽ khó học được năng lực tự chủ. Tự chủ là kỹ năng sống còn của đại học. Gia đình nên là chỗ dựa tinh thần để con tự đi nhưng không bị bỏ mặc. 

Việc hỗ trợ bằng sự lắng nghe cũng cần được áp dụng. Ở tuổi đại học, con cái thường có nhiều điều chưa quen mà khi ra xã hội mới đủ chín để hiểu, nhóm làm việc phức tạp, áp lực bạn bè, nhịp sinh hoạt mới, sự chênh lệch so với tưởng tượng ban đầu. Lúc này, nhiều phụ huynh nghĩ rằng phải khuyên thật nhiều. Nhưng đôi khi điều con cần nhất chỉ là được nghe và được tin. Một câu hỏi giản dị như “con đang vướng ở đâu?” hay “con muốn bố mẹ hỗ trợ phần nào?” thường hữu ích hơn một bài giảng dài về trách nhiệm. 

Tiếp đến là hỗ trợ về tâm lý và tài chính theo cách rõ ràng, không mơ hồ. Học đại học có những chi phí phát sinh không đoán trước, những thời điểm cần thêm phương tiện, tài liệu hay là những buổi giao lưu ăn uống cần thiết. Gia đình nên thống nhất trước để con hiểu giới hạn và có kế hoạch riêng. Khi tài chính được hỗ trợ một cách minh bạch, sinh viên sẽ thấy mình có trách nhiệm hơn. Khi tâm lý được ủng hộ đúng lúc, các em sẽ bớt hoang mang hơn trong những giai đoạn đầu thích nghi. 

Kết hợp với việc cho con quyền sai trong phạm vi an toàn. Đại học là nơi học cách trưởng thành qua thử và sửa. Con có thể chọn nhầm nhóm, học sai cách, tham gia sai nhịp hoặc mất cân đối thời gian trong giai đoạn đầu. Gia đình cần hiểu rằng không phải sai nào cũng là thất bại. Nhiều khi đó là một phần của quá trình lớn lên. Với môi trường công nghệ như KMA, nơi sinh viên phải liên tục tự học, tự sửa và tự tiến, việc cho con cơ hội điều chỉnh là rất quan trọng. 

Nói cách khác, khi con rời nhà, gia đình cần chuyển từ vai trò “người cầm tay chỉ việc” sang vai trò “bệ đỡ an toàn”. Đó là sự thay đổi tinh tế nhưng cực kỳ quan trọng, vì nó giúp sinh viên mạnh mẽ hơn mà vẫn thấy mình không đơn độc. 

Mong rằng những ý kiến trên sẽ giúp cho phụ huynh cũng như các bạn học sinh có cái nhìn đa chiều và em học sinh hiểu được tâm lý cũng như tình cảm mà gia đình dành cho các em.