CHỌN NGHỀ THEO “ĐẸP MẮT” HAY THEO NĂNG LỰC THẬT? 

Rất nhiều học sinh lớp 12 chọn ngành bằng ấn tượng đầu tiên. Ngành nào nghe hay, nhìn hiện đại, dễ hình dung, có vẻ “hot” hoặc được nhiều người nhắc tới thì dễ lọt vào danh sách ưu tiên. Điều đó hoàn toàn dễ hiểu, vì ở tuổi 17, 18, ai cũng bị hấp dẫn bởi cái mới, cái lạ và cái có vẻ sáng sủa. Nhưng chọn nghề chỉ theo “đẹp mắt” thường là một quyết định rất tốn kém về sau. Lúc đầu thấy hợp, nhưng khi đi vào học thật, làm thật và chịu áp lực thật, người học mới biết năng lực của mình có đi cùng lựa chọn đó hay không. 

Chọn theo năng lực thật không có nghĩa là phải bỏ qua sở thích. Mà là đặt sở thích vào đúng chỗ của nó, bên cạnh khả năng và độ bền của bản thân. Có người thích công nghệ vì mê máy tính, mê bảo mật, mê logic. Có người thích vì thích tạo ra thứ hữu ích. Có người bị hấp dẫn bởi cảm giác chinh phục kỹ thuật. Những lý do ấy đều tốt, nhưng muốn đi đường dài thì còn phải hỏi thêm – “Liệu mình có đủ kiên trì không?” Ở KMA, nơi các ngành công nghệ, an toàn thông tin và điện tử viễn thông đều đòi hỏi nền tảng kỹ thuật thực sự, câu hỏi này càng quan trọng. 

Một ngành “đẹp mắt” chưa chắc đã hợp. Ngược lại, một ngành ban đầu không quá nổi bật trong tưởng tượng của học sinh lại có thể là nơi các em phát huy tốt nhất. Với nhiều thí sinh, KMA ban đầu đây không phải lựa chọn đầu tiên vì trường có vẻ nghiêm, có tính kỷ luật cao và có phần khép kín. Nhưng khi tìm hiểu sâu, nhiều bạn lại bị thuyết phục bởi uy tín chuyên môn, cơ hội nghề nghiệp, thành tích sinh viên, mạng lưới cựu sinh viên và cả sự thực tế của chương trình học. Chọn đúng nghề đôi khi không phải là chọn thứ hào nhoáng nhất, mà là chọn nơi năng lực của mình có thể nở ra thật sự. 

Điều này không chỉ đúng với ngành công nghệ. Nó đúng với toàn bộ hành trình đại học. Lựa chọn đúng không phải lựa chọn làm mình hứng thú trong ba tuần đầu, mà là lựa chọn đủ tốt để mình vẫn muốn tiếp tục học khi đã bước qua giai đoạn hào hứng ban đầu. Ví dụ như KMA có sức hút với nhiều học sinh chính là vì trường đáp ứng được cả hai tiêu chí gồm hình ảnh đủ hấp dẫn với người trẻ, cấu trúc đào tạo đủ thật để kiểm tra xem năng lực của họ có đi được tới đâu. Và đó là chỗ mà “đẹp mắt” phải nhường chỗ cho “hợp thật”.